CHUYÊN MỤC
ĐỒNG TÂM
LỊCH ÂM DƯƠNG
LIÊN KẾT WEBSITE
Thông tin Đồng Tâm » Những Mảnh Đời Bất Hạnh  » Chi tiết
 
Những đứa trẻ khát hơi ấm
Vừa thấy khách - một cô gái trẻ - cậu bé Thành 2 tuổi với mắt trái mờ đục vội ôm chầm lấy. Tay em níu chặt cổ cô gái, đầu tựa vào vai như đứa trẻ sợ mẹ sắp đi mất. Cũng như các em bị bỏ rơi khác, Thành luôn thèm được ôm ấp.

Những đứa trẻ khát hơi ấm

Bé Thành rất ngoan nhưng chẳng mấy khi cười. Em chỉ thích được các mẹ ôm vào lòng. Ảnh: MT.

       Vừa thấy khách - một cô gái trẻ - cậu bé Thành 2 tuổi với mắt trái mờ đục vội ôm chầm lấy. Tay em níu chặt cổ cô gái, đầu tựa vào vai như đứa trẻ sợ mẹ sắp đi mất. Cũng như các em bị bỏ rơi khác, Thành luôn thèm được ôm ấp.

       Nằm cách Hà Nội hơn 40 km, trên đường tới các khu du lịch nổi tiếng như Suối Hai, Đầm Long..., Trung tâm nuôi dưỡng trẻ tàn tật và người già ở Thụy An, Ba Vì, Hà Nội như lọt thỏm giữa vùng rừng núi khá vắng vẻ. Đây là mái ấm của hơn hai trăm trẻ em bị bỏ rơi và những người già không nơi nương tựa.

 

       Mẹ Nguyễn Thị Thanh Hương - người từng trực tiếp đi đón Thành về nuôi dưỡng, cho biết, cách đây hai năm, trung tâm nhận được cuộc điện thoại từ Bệnh viện Mắt trung ương nhờ tiếp nhận một em bé. Bố mẹ đã bỏ rơi em ngay sau khi khám ở bệnh viện này, biết kết quả một mắt con không thể chữa khỏi.

       Khi đón về, bé Thành chỉ nặng hơn một kg, người xanh yếu. Tuy vậy, em rất ngoan, luôn quấn quít bên các mẹ và anh chị trong tổ. Ban ngày, em cứ tha thủi chơi, tối đến giờ đi ngủ là lại vào cũi nằm ngủ, không dậy quấy đêm bao giờ, trừ khi bị ốm.

Ảnh: MT.
Những em này được coi là lành lặn nhất ở Trung tâm nuôi dưỡng trẻ tàn tật và người già ở Thụy An. Ảnh: MT.

        Chị Hương cho hay, hầu hết trẻ ở trung tâm này đều là các cháu bị bỏ rơi, có khi bị bố mẹ đặt trước cổng Trung tâm, hoặc bị "quên" ở ngoài đường, trong các bệnh viện. Đa số các em bị bỏ rơi khi còn rất nhỏ và trong ký ức chẳng thể nhớ nổi hình ảnh gì về bố mẹ. Chỉ có trường hợp cô bé Hà, 19 tuổi là ngoại lệ.

        Hà bị biến dạng xương, lưng gù, các khớp đùi bị dính, đi lại rất khó khăn. Thế nhưng, em rất vui vẻ, tự làm mọi việc cá nhân và giúp đỡ các mẹ chăm sóc những em nhỏ hơn.

     "Nhà cháu cũng ở phố đấy. Cháu bị lạc bố mẹ khi 5 tuổi. Hôm đó, bố mẹ đưa cháu vào vườn hoa chơi rồi bảo 'con ngồi đợi để bố mẹ đi mua kẹo'. Cháu đợi mãi chẳng thấy bố mẹ đâu, nằm ngủ gục trên ghế đá, đến khi tỉnh dậy đã thấy ở đây rồi", Hà hồn nhiên kể. Cô bé còn bảo, em vẫn hơi nhớ mặt mẹ và hy vọng một ngày nào đó bố mẹ sẽ tìm lên trung tâm đón em về nuôi.

        Cùng tuổi với Hà, Giang bị ảnh hưởng chất độc hóa học, dị dạng toàn bộ phần tay, chân và khuôn mặt. Tuy vậy, em chơi đàn rất hay. Cô bé kể, hồi mới được các cô giáo giới thiệu cây đàn, em đã sợ mình không thể chơi nhạc được với đôi bàn tay chỉ còn vài ngón, teo tóp. Nhưng sau đó, được cô giáo dạy vài bài, em lập tức thấy say mê rồi tự mượn sách, mày mò tập đánh. Đến giờ, cô bé đã đàn được rất nhiều bài và luôn được ưu tiên biểu diễn mỗi lần có đoàn khách tới chơi. Em mơ ước được tiếp tục học đàn để chơi hay hơn nữa.

       Chị Thanh Hương cho biết, 29 cháu trong tổ chị phụ trách đều bị khuyết tật, không về hình thức thì về trí tuệ hoặc cả hai, nhưng vẫn tỉnh táo, có khả năng nhận thức. Còn ở 5 tổ khác, chủ yếu là trẻ bị bại não, chậm phát triển trí tuệ, não úng thủy, xương thủy tinh...

        Tổ 1, 2 là nơi chăm sóc những em bị khiếm khuyết nặng nề nhất. Ở đây, mỗi tổ có khoảng 17 trẻ. Các em được quấn khố - là những mảnh quần áo cũ được cho, và nằm chung 3-4 người trong một chiếc cũi sắt rộng.

       Một mẹ phụ trách tổ này cho biết, các em không có khả năng nhận thức, không thể làm được việc gì nên các cô phải phục vụ tất cả. Ngoài ra, có em còn động kinh, những khi lên cơn thường la hét, đánh bạn, thậm chí trèo tường, trốn ra ngoài khiến các cô rất vất vả.

Hai bé 4-5 tháng tuổi nằm chung một nôi - vừa ngủ ngon sau một hồi la khóc. Ảnh: MT.

       Nơi đặc biệt nhất trong Trung tâm chăm sóc người già và trẻ em tàn tật là Tổ sơ sinh. Tổ gồm hơn 30 em bé, cháu lớn nhất tầm 11 tháng tuổi, cháu nhỏ nhất mới hai tuần tuổi. Khi vào đây, các bé được trung tâm đặt tên. Mỗi cái tên gắn liền với một hoàn cảnh bị bỏ rơi éo le. Có cháu được quấn bằng một chiếc áo cũ của người lớn, đặt nằm trong chiếc thùng mì tôm, để trước cổng Trung tâm lúc nửa đêm. Bé khác lại được đưa từ Bệnh viện Sanh Pôn hay Phụ sản về...

        Cứ 4-5 bé lớn nằm trên một giường, có khi cùng tranh nhau bình sữa, rồi bé biết bò lồm cồm đạp lên cả bé bên cạnh. Các bé nhỏ hơn thì được đặt trong nôi. Đây được gọi là khu "ồn ào" vì không lúc nào im tiếng khóc của trẻ.

     "Nhiều khi, thấy bé khóc, nghĩ là con đói, vội vàng ấn bình sữa vào nhưng bé nhất định không ti, cứ giơ tay đòi bế, và chỉ cần ấp bé vào ngực là cháu nín ngay. Lũ trẻ tuy nhỏ nhưng hình như đã biết sự thiệt thòi của mình rồi và luôn khát khao được vỗ về", Vân (sinh năm 1988) một trong số ít "mẹ" chưa lập gia đình ở khu chăm trẻ sơ sinh cho biết.

        Vân kể, hồi mới nhận việc, cô lúng túng vô cùng khi cứ chạy ra bế được cháu này thì cháu kia khóc, pha được bình sữa cho một cháu thì cháu kia đòi. Cứ thế, cô luýnh quýnh không biết phải dỗ bé nào trước. "Giờ thì quen rồi, lúc ấy càng cần bình tĩnh xem bé nào khóc vì đói để pha sữa, bé nào kêu vì tè, ị để thay. Các bé khóc vì muốn được ẵm lên đành phải nhường ưu tiên cho các bé khác đã".

        Vân cho biết thêm, 30 cháu này có 15 cô thay phiên nhau trông nhưng nếu cháu nào bị bệnh phải vào viện thì một cô phải đi theo chăm sóc. Có thời điểm, gần chục cháu cùng bị ốm, đa số là bị viêm phế quản hay tiêu chảy và phải đi viện một lúc, các cô phải cắt cử nhau chăm nom.

        Ông Phùng Công Lợi, Phó giám đốc Trung tâm nuôi dưỡng người già và trẻ tàn tật cho biết, Trung tâm được thành lập đã hơn 40 năm. Ngoài chăm sóc 145 người già, còn nuôi dưỡng gần 140 trẻ em, trong đó có 30 cháu sơ sinh. Các em đều bị bố mẹ, người thân bỏ rơi. Hầu hết các em được trung tâm đặt tên cho và chỉ áng chừng số tuổi chứ không biết rõ ngày tháng năm sinh.

       Riêng số trẻ sơ sinh mới được trung tâm nhân nhận nuôi từ năm 2008 và 20 cháu đã được nhận làm con nuôi.

       Ông Lợi cho biết, Trung tâm cũng cố gắng để các cháu có khả năng được đi học, hòa nhập cộng đồng nhưng trong số 12 cháu đến trường thì cũng chỉ một cháu có học lực tốt. Trẻ cũng được hướng nghiệp với những nghề như may, thêu... nhưng số này rất ít. Còn một số khá đông các em không còn khả năng nhận thức, thường được nuôi dưỡng đến 18 tuổi sẽ chuyển sang khu người già và có khi sống ở đó suốt đời.

     "Chúng tôi vẫn luôn mong chờ và khuyến khích gia đình các em lên nhận, đón con, cháu về chăm sóc, yêu thương nhưng chưa có trường hợp như thế bao giờ. Có cháu được nuôi dưỡng một thời gian thì có người tới nhận là họ hàng, nhưng rồi cũng đi luôn, chẳng bao giờ quay lại", ông Lợi bộc bạch.

       Bạn đọc quan tâm xin liên hệ: Trung tâm nuôi dưỡng người già và trẻ tàn tật Hà Nội: Địa chỉ: Thụy An, Ba Vì, Hà Nội. Điện thoại: 0433965087

Các thông tin cùng loại này
» Cô bé mồ côi hái rau muống nuôi mẹ tâm thần
» Nhịp cầu nhân ái
» Làng mù
»  Những người khác thường vẫn sống… bình thường
» Một nữ sinh cụt hai tay giàu nghị lực
» 3.000 người bỏ nhà vào hang đá
» Nạn đói tái xuất hiện ở Niger
»  Đìu hiu xóm rác
» Tuổi thơ bị đánh cắp - Những cánh chim rừng ngược gió
» Mặt trái của World Cup Nam Phi!
» Kinh tế thiệt hại hàng tỷ USD vì World Cup 2010
»  Một em gái bị đầy đoạ, nhục hình suốt 10 năm
» Một bé trai bị chủ trại tôm giống hành hạ dã man
» Nỗi đau da cam trên những em bé Việt Nam
» Những đứa trẻ không có ngày tết thiếu nhi
» Nước mắt Haiti
» Haiti tuyệt vọng chờ cứu trợ
» Hơn 100 người chết trong bão lũ
» Những đứa trẻ mồ côi sau bão lũ
» Đâu hởi tiếng Mẹ ru ?
  1  2  Trang Tiếp
 

CÔNG TY KHOA HỌC NĂNG LƯỢNG TÂM THỨC TOTHA
Địa chỉ: 127 Thành Mỹ, P8, Q.Tân Bình, Tp. HCM, Việt Nam
Điện thoại: 84 -08. 38691258,  Mobile : 0909777929 - 0908883380
Email:  tothaho@gmail.com, ms.totha@yahoo.com 

Copright 2009 www.totha.vn, All rights reserved.
Designed by
Business.com.vn

Lượt truy cập: 6593807
Đang online : 18